
Không Mẹ, Không Cha, Không Tình Yêu Thương
Hiền, 20 tuổi. Tôi gặp cô gái ấy tại một trường học Cơ Đốc ở Campuchia, nơi cô đã ở khoảng một tháng, làm một vài công việc khác nhau, cả ở trường mẫu giáo và trường tiểu học. Những năm tháng đi khắp châu Á đã dạy tôi quan tâm đến câu chuyện cuộc đời của mọi người mà tôi gặp ở đó, vì vậy tôi đã xin được nói chuyện với Hiền. Đây là những gì cô ấy đã chia sẻ với tôi.

"Tôi không biết cha mình là ai, và tôi cũng không biết mẹ mình là ai cho đến khi tôi 17 tuổi. Bà ấy không thể chăm sóc tôi, vì vậy trong 8 năm đầu đời, tôi sống với ông bà. Sau đó, tôi được chuyển đến một mái ấm Cơ Đốc dành cho trẻ mồ côi tên là Nhà Tình Thương. Thực sự không có nhiều tình yêu thương ở nơi đó. Khi tôi 16 tuổi, tôi trở nên rất nổi loạn, và năm 17 tuổi tôi bị đuổi khỏi trại trẻ mồ côi. Tôi trở về với ông bà, và có một người chú đã sắp xếp cho tôi chuyển đến sống với mẹ. Đối với tôi, đó là một người phụ nữ xa lạ, và tôi không hề cảm thấy có sự kết nối hay tình cảm yêu thương nào dành cho bà ấy cả. Thật khó để nói chuyện với bà ấy. Mẹ đưa tôi đến sống ở nhà bà, nhưng bà đã kết hôn với người đàn ông khác rồi, nên việc sống ở đó không ổn."
- Mẹ bạn đã đối xử với bạn thế nào khi bạn chuyển đến sống với bà ấy tuần đó?
"Bà ấy thực sự không muốn tôi ở đó, nhưng chú tôi đã thuyết phục bà ấy làm vậy."
- Bà ấy có ôm bạn khi hai người gặp nhau không? "Tất nhiên là không."
- Tại sao lại "tất nhiên" là không?
"Bà ấy hoàn toàn không chấp nhận tôi, dù chỉ một phút. Lý do duy nhất tôi được phép ở lại đó là vì tôi đã bị đuổi khỏi trại trẻ mồ côi. Nhưng lúc đó tôi không quan tâm bà ấy có chấp nhận tôi hay không, bởi vì tôi rất nổi loạn và sống một cuộc sống phóng túng. Tôi uống rượu, hút thuốc, thường xuyên đến quán bar và giao du với những người bạn không tin Chúa. Mặc dù tôi lớn lên trong một trại trẻ mồ côi Cơ Đốc và đã nghe nói về Chúa Jêsus, nhưng tôi không sống như một người có Chúa. Một lần nọ, tôi tham gia một trại hè do trại trẻ mồ côi nơi tôi lớn lên tổ chức. Có một người ở đó đã chia sẻ lời chứng của mình. Người ấy từng sống tệ hơn cả tôi nhưng giờ đã thay đổi hoàn toàn và để Chúa Jêsus là Chúa của cuộc đời mình. Lời chứng này đã gây ấn tượng sâu sắc với tôi, vì vậy khi tôi mười tám tuổi, tôi đã quay về với Chúa. Tôi bắt đầu đi hội thánh và cuối cùng được phục vụ ở đó, bao gồm cả mục vụ thiếu nhi."
- Bạn lớn lên mà không có cả cha lẫn mẹ và đến tận bây giờ bạn vẫn không biết cha mình là ai. Bạn nghĩ gì khi nghe về cách Chúa muốn cha mẹ thể hiện tình yêu thương với con cái?
"Điều đó thực sự đúng, bởi vì những đứa trẻ lớn lên và nhận được tình yêu thương sẽ không phải buồn bã, thu mình và tổn thương."
- Bạn có nhớ tình yêu thương không?
"Trước đây, tôi cảm thấy buồn bã và thiếu thốn, nhưng sau khi gặp Chúa, tôi đã trải nghiệm rằng Ngài đã thay đổi mọi sự. Giờ đây tôi có thể đón nhận tình yêu thương từ những người khác trong hoàn cảnh tương tự, và tôi cảm nhận rằng Chúa sử dụng những gì tôi đã trải qua một cách tốt đẹp."
- Sống đời sống tội lỗi trông như thế nào?
"Tôi phải thành thật mà nói rằng nó rất thú vị và tôi đã tận hưởng nó."
- Vậy tại sao bạn lại chọn hướng về Chúa?
"Khi Chúa Jêsus gọi tôi, tôi cảm thấy Đức Thánh Linh đã chạm vào tôi và cho tôi thấy rằng đây không phải là cuộc sống mà tôi nên sống. Giờ đây, mối quan hệ của tôi với mẹ cũng tốt hơn rất nhiều, tạ ơn Chúa."
- Nó đã tốt hơn như thế nào?
"Trước đây, mỗi khi chúng tôi nói chuyện điện thoại, chỉ toàn là cãi vã. Sau khi tôi tin nhận Chúa, tôi quyết định tặng mẹ một món quà, đó là một bức thư dài. Trước đây, chúng tôi chưa bao giờ hỏi nhau “Mẹ/Bố khỏe không?”, mà chỉ toàn cãi nhau. Tôi viết trong thư rằng tôi xin lỗi về cách cư xử của mình, rằng tôi hy vọng sẽ hiểu mẹ hơn và hy vọng cuộc đời tôi có thể làm vinh hiển Chúa. Tôi cũng hỏi mẹ xem bà có biết về Chúa Jêsus không. Bà nói có, một mục sư đã kể cho bà nghe về phúc âm. Sau bức thư này, mối quan hệ giữa hai mẹ con đã cải thiện rất nhiều. Mẹ tôi bắt đầu đi hội thánh thường xuyên hơn và năng động hơn rất nhiều."
- Ước mơ của bạn là gì, Hiền?
"Để giúp đỡ những đứa trẻ đang ở trong hoàn cảnh giống như tôi trước đây, và cả những đứa trẻ khác đang gặp phải tình huống đặc biệt khó khăn. Nhưng làm việc với trẻ em như tôi đang làm ở trường này rất vất vả."
- Tại sao?
"Vì thiếu kinh nghiệm, và quá nhiều trẻ em, nên tôi không thể theo dõi hết được. Nếu tôi dùng giọng nói to, tôi sẽ cảm thấy rất áy náy. Vì vậy, khi các em ngủ trưa sau khi chúng tôi ăn trưa xong, tôi thường nằm xuống và thì thầm vào tai các em rằng tôi xin lỗi vì đã quát mắng các em. Dần dần, tôi đang học cách kiên nhẫn. Và thật là một điều may mắn khi các em đến ôm hôn tôi để thể hiện tình yêu thương của mình."
- Liệu bạn có bao giờ sẽ quay trở lại cuộc sống tội lỗi của mình không?
"Tôi đã quyết định sẽ không bao giờ quay trở lại cuộc sống đó nữa, vì vậy tôi đã cầu xin Chúa bảo vệ tôi, bao gồm cả việc yêu cầu những người bạn từ thời đó không liên lạc với tôi. Cho đến nay họ không còn liên lạc với tôi, vì vậy tôi rất vui."
