
Sự Chữa Lành Liên Tiếp
“Từ nhỏ tôi đã theo tôn giáo. Tôi thường kiêng ăn và rất bị thu hút bởi các nghi lễ Hindu. Gia đình tôi thuộc tầng lớp thượng lưu, vì vậy tôi cũng được nuôi dạy theo đạo Hindu. Năm 2009, tôi bị ốm. Trong năm năm, tôi sống chung với những cơn đau dạ dày dữ dội, liên tục. Tôi đã thử mọi cách để khỏi bệnh. Tôi đã nằm viện, tại đó họ thử nhiều phương pháp điều trị khác nhau. Tôi đã đến các đền thờ để cầu xin sự giúp đỡ, thông qua các lễ vật cúng dường theo nghi lễ Hindu. Tôi thậm chí còn đến các nhà thờ hồi giáo để cầu xin sự giúp đỡ nếu có thể - nhưng đều vô ích. Từ căn phòng của mình, tôi có thể nhìn thấy một hội thánh. Một ngày nọ, khi đang ngồi, tôi nghe thấy một giọng nói bên trong mình nói rõ ràng: “Con phải đến hội thánh, đó là nơi duy nhất con có thể nhận được sự giúp đỡ.” Một niềm tin lớn dần nảy sinh trong tôi rằng tôi có thể nhận được sự giúp đỡ nếu tôi đến hội thánh.
Hai ngày sau, tôi đến đó và nói chuyện với các mục sư. Họ cầu nguyện cho tôi ngay lập tức, và tôi bắt đầu đi hội thánh thường xuyên. Một thời gian ngắn sau, tôi tham gia một hội nghị thanh niên kéo dài ba ngày ở một thành phố gần đó. Đó là lúc tôi nhận ra rằng tôi phải tin nhận Chúa Jêsus là Đấng Cứu Thế của mình. Người chia sẻ đã tiên tri cho tôi rằng Chúa Jêsus và sự cứu rỗi của Ngài không chỉ dành cho tôi mà còn cho cả gia đình tôi. Khi nghe điều này, tôi quyết định tin nhận.
Ba tháng sau, tôi quyết định nhận phép báp-têm, nhưng trước tiên tôi muốn nói chuyện với cha mình. Điều đó rất khó khăn, bởi vì ông nói rằng nếu tôi chịu phép báp-têm, tôi sẽ phải ra khỏi nhà và rời khỏi gia đình. Ông ấy rất tức giận và nói rằng tôi sẽ không được phép vào nhà nếu tôi làm điều đó. Nhưng tôi chỉ cần nói với ông ấy, ‘Nếu đó là quyết định của cha, thì đó cũng là quyết định của con để chịu phép báp-têm. Con không thể rời bỏ Chúa Jêsus.’ Vì vậy, tôi đã rời nhà và được phép ở với một người nữ hiểu hoàn cảnh của tôi. Vào thời điểm được báp-têm, tôi vẫn còn ốm, nhưng tôi cảm thấy mình được tràn đầy sức mạnh tâm linh để chống lại bệnh tật. Nó không giống như những bệnh khác; đó là nỗi đau dữ dội suốt 24/7, quanh năm – hoàn toàn không thể chịu đựng được.

Vào tháng 10 năm 2014, tôi tham dự một hội thảo về Đức Thánh Linh. Ngay lúc đó, tôi được tràn đầy lửa của Thánh Linh; cảm giác như một ngọn lửa trong lồng ngực. Vào khoảnh khắc đó, tôi đã được chữa lành. Đó là sự kết thúc của năm năm đau đớn liên tục.
Một ngày nọ, cha tôi đến gặp tôi và nói rằng mẹ tôi bị ốm. Tôi về nhà cùng cha và thấy mẹ tôi đã mắc bệnh tâm thần và hoàn toàn mất ý thức, đến nỗi mẹ không nhận ra tôi. Tôi tin chắc rằng đó là do ma quỷ. Tôi liên lạc với mục sư của mình và nhờ ông đến cùng tôi cầu nguyện cho mẹ tôi. Ban đầu, cha tôi không cho phép chúng tôi cầu nguyện cho bà, nhưng cuối cùng mẹ tôi ốm nặng đến nỗi ông chấp nhận. Chúng tôi đến đó, và mục sư đã cầu nguyện cho mẹ tôi. Bà hoàn toàn mất trí và nghĩ rằng tôi đang cố giết bà, nên mẹ tôi đã phản ứng một cách bệnh hoạn. Nhưng sau lời cầu nguyện của mục sư, mẹ tôi đã được chữa lành ngay lập tức. Cho đến ngày nay, bệnh tật đã hoàn toàn biến mất.
Lúc đó, cha tôi vẫn chưa tin, nên tôi tiếp tục sống cùng với người nữ Cơ Đốc đã cho tôi trú ẩn. Vài ngày sau, khi tôi đang kiêng ăn, tôi nghe thấy một giọng nói lúc sáu giờ chiều. Giọng nói đó nói: “Cha của con bị ngã.” Nhưng tôi đã phớt lờ những lời đó.
Sáng hôm sau, tôi về nhà sớm. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng giọng nói tôi nghe thấy là đúng, cha tôi đã bị ngã và gãy hai xương sườn. Tôi đưa ông đến bác sĩ để điều trị. Sau đó, ông ở trong viện một tháng. Trong suốt thời gian này, không ai trong làng đến thăm ông, vì vậy tôi quyết định ở bên cạnh ông. Những người trong hội thánh của cũng đến thăm và cầu nguyện cho ông. Vì điều này, bố tôi nhận ra rằng có điều gì đó hoàn toàn khác biệt giữa trong những con người tin Chúa này.
Một tháng sau, mẹ tôi hỏi cha tôi xem bà có thể đến hội thánh không, và ông đã đồng ý. Tuần sau, cha tôi cũng đến hội thánh, và cả hai người đều tin nhận Chúa. Ba tháng sau, họ nhận phép báp-têm. Em trai tôi cũng đã được cứu rỗi. Em tôi cũng được cứu nhờ một phép lạ: Em ấy bị ốm ở Punjab, nơi em ấy sống, và tôi nhận được một cuộc điện thoại từ cha tôi về việc này khi tôi đang ở hội thánh. Nhưng tôi nói với cha tôi: “Cha đừng lo lắng, chúng con sẽ cầu nguyện cho em ấy.”
Vì vậy, chúng tôi đã cầu nguyện cho em ấy trong khi buổi lễ hội thánh vẫn đang diễn ra, và em trai tôi ngay lập tức khỏi bệnh sốt xuất huyết. Sau đó, em ấy đã tin nhận Chúa Jêsus và được báp-têm. Bây giờ cả gia đình tôi đều đã tin Chúa.
Tôi bắt đầu rao giảng phúc âm cho những người hàng xóm của mình, và tám hoặc chín gia đình đã tin nhận. Mỗi gia đình có năm hoặc sáu thành viên. Vì vậy, 40-50 người đã được cứu rỗi trong ngôi làng của tôi."
Anh Ankit Cheetri chia sẻ.
